Một bài viết cảm động về Thanh Nga và Ngọc Lan trong trang web ILoveNgocLan

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Một bài viết cảm động về Thanh Nga và Ngọc Lan trong trang web ILoveNgocLan

Bài gửi by Admin on Sun Jul 27, 2008 2:24 pm



Thanh Nga, cách rung ở làn hơi lại nghe buồn như tiếng khóc.

Khi tôi còn là một đứa trẻ ngồi lê la chơi bán hàng với trẻ con cùng xóm, thì Thanh Nga đã nổi tiếng lắm rồi. Dù khi ấy cô cũng chỉ vào tuổi đôi mươi, và dù thế giới cổ nhạc có biết bao nhiêu là tên tuổi như Bạch Tuyết, Phượng Liên, Lệ Thủy, Mỹ Châu, Út Bạch Lan… chưa kể đến những nghệ sĩ lão thành như Phùng Há, Kim Chung. Qua báo chí, tôi được biết Thanh Nga lập gia đình với một quân nhân chức phận. Báo chí thời đó cũng bàn luận về những hạnh phúc hoặc đổ vỡ trong cuộc đời riêng tư của cô. Nhưng chuyện đời tư của Thanh Nga khi đó và cả sau này cũng không phải là chuyện để một đứa con nít như tôi quan tâm. Chị em chúng tôi thích Thanh Nga trước hết là ở dáng dấp mảnh mai đài các. Giọng ca của cô cũng khác những giọng ca cải lương của thời ấy. Khi cô đào Lệ Thủy hay Mỹ Châu lên sáu câu vọng cổ, ai cũng vỗ tay nồng nhiệt, khen giọng ca ngọt lịm như mía lùi. Nhưng chúng tôi lại thấy giọng ca rất tự nhiên của cô mới là đặc biệt. Nó không mùi mẫn, cũng không sướt mướt khóc than. Thế mà khi cô ngân, cách rung ở làn hơi lại nghe buồn như tiếng khóc.



Khả năng hiểu biết và trình độ thưởng thức nhạc cải lương của tôi rất hạn hẹp. Vậy mà tối thứ Sáu nào có những vở cải lương do Thanh Nga trình diễn, tôi cũng đều dán mắt vào cái TV. Có khi đào kép hát lâu quá, tôi phải chạy đi tìm một cái gì ăn vặt rồi trở lại mà những câu vọng cổ xàng xê vẫn chưa dứt. Chỉ có khi Thanh Nga xuất hiện là tôi mới chịu ngồi yên, nhìn ngắm chiếc miệng nhỏ bé xinh xắn của cô không ngớt buông ra những lời ca thắm thiết bi ai. Chúng tôi nhất định cho rằng môi của Thanh Nga là môi trái tim và khuôn mặt của cô chính là khuôn mặt trái soan như thường hay nghe tả trong sách vở. Thanh Nga còn có một mái tóc dài óng ả. Có khi được bới cao, có lúc lại xõa dài ôm lấy bờ vai tùy theo vai trò cô thủ diễn. Và hình như lúc nào tôi cũng thấy hình ảnh của cô đi đôi với mái tóc dài. Một mái tóc đen dài và thẳng tắp mang đầy vẻ thùy mị e ấp của người con gái Việt Nam. Nụ cười và giọng nói của cô thì trăm hình vạn trạng. Trong vở “Giai Nhân Và Bạo Tướng” cô dùng mỹ nhân kế cười nói nũng nịu lả lơi bao nhiêu thì trong “Tiếng Trống Mê Linh” giọng cô lại sang sảng uy quyền bấy nhiêu.



Tuy Thanh Nga xuất thân từ giới cổ nhạc, nhưng nhan sắc và khả năng diễn xuất của cô đã mang cô sang những lãnh vực khác. Nhiều nhà làm phim ảnh đã mời cô đóng phim. Những phim như Nắng Chiều, Năm Vua Hề Về Làng, được coi là khá thành công. Nhưng thật ra kỹ thuật điện ảnh ở giai đoạn còn phôi thai đã không phản ảnh được đúng khả năng của cô. Sở trường của cô là trình diễn trên sân khấu. Phải nhìn cô hát và diễn mới thấy được trọn vẹn tài năng của cô. Tuy nhiên, ở bộ môn kịch nói, cô rất duyên dáng và điệu nghệ không kém gì so với bộ môn cải lương. Có một vở kịch tôi không còn nhớ tên. Trong đó cô thủ vai nữ chúa của một băng đảng, lái motocycle trong bộ y phục gọn gàng thời trang, khác hẳn khi cô yểu điệu tha thướt trên sân khấu cải lương. Mái tóc cô được cột ra phía sau bằng một giải lụa dài. Vòng chân bước ra khỏi chiếc motocycle, cô dùng tay rút chiếc khăn buộc tóc và xổ tung mái tóc một cách rất điệu nghệ. Trông cô giống như một trong những người đẹp của điệp viên hào hoa 007 James Bond.



Thanh Nga có người em trai thân thiết là nghệ sĩ cải lương Bảo Quốc. Anh rất đẹp trai và có cái miệng duyên dáng như chị mình. Sau này, Bảo Quốc hầu như chỉ đóng vai hài. Trong một vở tuồng cải lương mà tôi lại không nhớ tên cũng vì cái tật không ngồi yên một chỗ, Bảo Quốc đóng vai một tên lính hống hách, đến hạch sách gia đình một thanh niên rất nghèo nhưng rất hiếu thảo và hiếu học. Để tâng công với chủ tướng của mình, anh lính Bảo Quốc đã “nói xấu” anh học trò nhà nghèo đó đại khái như sau: “Dạ bẩm Quan. Thằng này nó xảo quyệt, nói láo dữ lắm! Nhà chỉ có một chén cơm nguội nó nhường cho mẹ. Mẹ hỏi con ăn chưa? Nó dám nói con ăn no lắm rồi, xin mẹ cứ dùng hết đi. Nó nói láo như vậy đó quan!” Câu nói chỉ có vậy mà cách nói cùng điệu bộ hết sức nghiêm trọng của anh hề Bảo Quốc đã làm cho hai chị em tôi cười nghiêng ngả.

Khi thủ vai Trưng Trắc trong Tiếng Trống Mê Linh, Thanh Nga đang ở tột đỉnh danh vọng. Nhan sắc ở lứa tuổi ba mươi nơi cô là nhan sắc của người đàn bà mang đầy tự tin. Tôi không còn thấy một Thanh Nga thiếu nữ đượm nỗi buồn như ngày trước nữa. Mặt cô sáng như trăng rằm và nụ cười vô cùng rạng rỡ. Ai đã xem Tiếng Trống Mê Linh chắc cũng phải nhớ hoài nét xuất thần của cô khi giải thích cho em là Trưng Nhị vì sao phải làm bộ nhún nhường trước quân xâm lăng. Trong ánh lửa bập bùng, mặt cô uy nghi như một thánh nữ. Mắt cô long lanh mối hận phải trả thù cho chồng, đôi môi hình trái tim (Tôi vẫn cho là hình trái tim) mím chặt cương quyết. Cô ví chiến thuật tấn công của mình như của loài mãnh hổ, bao giờ cũng co chân thủ thế trước khi giương móng vuốt chồm lên hạ con mồi. Cô muốn cho khán giả thấy đàng sau tấm thân liễu yếu đào tơ đó là cả một sức mạnh và một khối óc phi thường. Vở tuồng Tiếng Trống Mê Linh đã nhắc lại sự thua chạy của quân Tàu xâm lăng dưới tay chị em Trưng Trắc, Trưng Nhị trong lịch sử Việt Nam ở hàng bao nhiêu thế kỷ trước. Thanh Nga diễn xuất quá thần sầu và vở tuồng quá nổi tiếng nên khi cô mất đi, hầu như tất cả báo chí dư luận đều cho rằng cô đã bị hạ sát vì lý do chính trị. Vở tuồng đã được dựng lên trong thời điểm mà Việt Nam và TQ đang có quan hệ không tốt đẹp. Tóm lại người ta cho rằng cô đã mất về tay những kẻ quá khích.

Chúng tôi không rõ chuyện thời sự. Chỉ vô cùng thương tiếc cho một nhan sắc tài hoa. Ngày được tin Thanh Nga mất ai cũng bàng hoàng không tin đó là sự thật. Cứ tưởng lại có người muốn tung tin giật gân và cũng cứ mong là như vậy. Nhưng rồi đám tang của cô được diễn ra, qua nhiều đường phố và cuối cùng mang cô về an nghỉ trong một nghĩa trang nhỏ ở Gia Định. Rất nhiều khán giả đã theo tiễn chân cô, nhỏ lệ khóc thương cho người nghệ sĩ vắn số. Nhiều ngày sau đó, sự ra đi của cô vẫn còn là một đề tài sôi động cho mọi giới. Trong buổi tụ họp bạn bè ở một ngày cuối năm. Chúng tôi ngồi bên nhau ưu tư cho tương lai trước mặt. Nói hết chuyện này đến chuyện khác xong lại nhắc đến Thanh Nga. Một người kết luận bằng câu “Hồng nhan bạc phận.” Có tiếng phản đối: “Đâu phải cái gì cũng đổ thừa cho định mệnh?”



Người lên tiếng phản đối đó sau này trở thành ca sĩ Ngọc Lan. Để rồi nhiều năm sau đó, lại có người mượn chữ “Hồng nhan bạc phận” để nói về cái chết cũng như cuộc sống của chính cô(Ngọc Lan).

Posted by ngoc

Những âm thanh của một thời hạnh phúc


Từ trung tâm thành phố Huntington Beach, nếu bạn dùng Beach Blvd để đi về phía Nam, đại lộ này sẽ đưa bạn ra biển. Nếu bạn quay về hướng Bắc, sẽ có những món ăn ngon chờ đón bạn ở khu phố Việt.



Nhưng đừng vội rời con đường Beach, bạn à! Vì sau những ngày mưa gió, Cali hôm nay rực rỡ nắng vàng. Bạn hãy cùng tôi đi thăm chốn cũ. Ở đó, vẫn phảng phất một đôi mắt buồn, một giọng hát quấn quýt vấn vương.

Cách biển khoảng 15 phút, góc Beach và Talbert là Good Shepherd Cemetery. Bạn sẽ gặp lại nụ cười dịu dàng muôn thủa của Ngọc Lan từ phần mộ xanh cỏ. Bốn năm về trước, hình hài cô đã được đặt xuống lòng đất với lời cầu nguyện cho cô được ngủ giấc ngàn thu. Cô cháu nhỏ đã hoảng hốt : “Lấp đất lại thì làm sao cô Lan thở được?” Bạn chắc cũng như tôi; tìm những giải thích ổn thỏa và hợp lý nhất cho an lòng người còn sống.



Đối diện với nghĩa trang là Dilday Brothers Mortuary, nơi những người yêu cô đến gặp cô lần cuối bốn năm về trước. Ngày đó mưa sướt mướt khóc than. Căn nhà quàn nhỏ không đủ chỗ, nhiều người đã phải chờ bên ngoài trời mưa. Tình cảnh bối rối đau buồn lắm. Bốn năm qua rồi mà người điều hành Dilday Brothers còn nhớ và nhắc lại chuyện cũ như mới hôm qua. Cách đó vài bước là nơi làm hoa đặt trên áo quan cho Ngọc Lan. Cô chủ tiệm hoa vẫn bé bỏng xinh xắn như ngày nào. Cô vừa lấy chồng vài tháng trước. Chuyện kể họ quen nhau vì hàng tuần chàng đến tiệm cô mua hoa mang qua bên kia đường cho Ngọc Lan.



Beach Blvd có danh hiệu Boulevard of cars. Nhưng không phải con đường này chỉ có nhiều đại lý bán xe. Gần góc xa lộ 405, có một ngôi làng nhỏ yên tĩnh, một European village. Nơi đây, Ngọc Lan đã đến rất nhiều lần. Khởi đầu vào những năm cuối của thập niên 80, khi cô quay bài “Khi có chàng” Chắc bạn đã thấy cái cột điện thoại màu đỏ ở góc phố. Cánh cửa vẫn khép hờ hững, tưởng chừng như trong khoảnh khắc, cô sẽ đẩy ra và lao vào vòng tay Hoàng Trọng Thụy. Những cửa tiệm bày bán quần áo, nữ trang. Những con đường gạch đỏ … mười mấy năm qua không chút thay đổi. Và quyện giữa những xôn xao của cây lá là tiếng cười, tiếng hát của cô. Dù xa hay gần, mơ hồ hay rõ rệt, vẫn là những âm thanh của một thời hạnh phúc. Vậy mà chỉ qua một lối rẽ, một con đường khác, là một trời đổi thay. Băng ghế gỗ màu xanh cô ngồi với Hoàng Trọng Thụy khi quay bài “Luân vũ ngày mưa”… Bạn còn nhớ vẻ mặt của Ngọc Lan trong bài hát? Chiếc ghế bây giờ cũng xanh xao một nỗi đau cam chịu, như cô ngày ấy.



Ít ra cũng phải bảy năm qua rồi, từ lần cuối Ngọc Lan đến đây bằng hình hài của người trần thế. Nhưng bạn có như tôi, nghĩ rằng có những ngày biển xanh nắng vàng như hôm nay, cô rời giấc mộng thiên thu để trở về đây dù bằng một hình thức nào đó? Vì mỗi con đường tôi đi qua, từng lát gạch tôi dẫm lên. Những khung cửa, bức tường, bồn hoa nước phun … cho đến băng ghế ở ngã ba đường đều tràn ngập sự hiện diện của cô.



Tôi biết bạn phải lên đường vì đã quá trưa. Nhưng tôi muốn ngồi lại chiếc băng ghế cô đã từng ngồi một lát nữa. Tôi nhớ đến phim “The Shawshank redemption” Có người đàn ông được trả tự do sau mấy chục năm ngồi tù, sống trong căn nhà mà bao nhiêu người trước đó đã sống và đã ra đi. Ông khắc tên mình vào cây xà nhà, nhắc những người đến sau rằng ông đã từng ở đây rồi thắt cổ tự tử vì tuyệt vọng. Tôi muốn bắt chước ghi xuống hàng chữ “Ngoc Lan was here” Nhung tôi không mang tâm trạng như nhân vật trong phim. Ngọc Lan đã từng đến đây, biết đâu cô vẫn và sẽ tiếp tục đến. Những hàng cây đã chẳng reo vui nhảy múa khi nhắc về cô như một người quen thân đó sao?



Bạn sẽ làm gì năm sau vào ngày này? Toi chắc chắn sẽ trở lại đây. Với con đường Beach. Bạn có muốn cùng tôi trở lại vùng kỷ niệm?

Posted by Thảo

_________________
1. NỘI QUY (NGẮN THUI!):
http://nlfc.forumotion.com/forum-f1/topic-t2.htm

2. BOX HƯỚNG DẪN, THẮC MẮC:
http://nlfc.forumotion.com/forum-f3/

Admin
Quyền Lực Tối Cao
Quyền Lực Tối Cao

Nam
Tổng số bài gửi : 197
Age : 24
Nơi cư ngụ : Lâu đài tình ái
Điểm đóng góp :
200 / 100200 / 100

Câu nói muốn gửi đến NLFC : Từ trái tim xin một lời....tui yêu Ngọc Lan...tui yêu Ngọc Lan
Tâm trạng :
Registration date : 15/07/2008

Xem lý lịch thành viên http://nlfc.forumotion.com

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết